Wednesday, May 29, 2024
Wednesday, October 6, 2021
Tâm Sự Người Lính Già

Không oán trách ai….
Chẳng qua tuổi thơ và lớn lên, nhầm thời <binh lữa -khốn kiếp>
Nếu những ai, đã từng tham dự - với những TĐ tác chiến ND thì càng thấm thía, sự gian khổ - hiểm nguy của thằng lính như thế nào?
Tôi có nhớ lời bs Trần Văn Tính nói chuyện -trên chương trình (mỗi ngày một nhân vật- do Hải Lăng phụ trách…)
Vai trò của một người < Y Tá đại đội> rất quan trọng - họ biết rành rẻ và cứu thương rất hữu hiệu… thành thử v/v <Tường Trình ủy khúc> không ai biết rõ hơn là người Y tá Đại Đội…
Mà thật vậy, người y tá , theo chân các đại đội ND đi hành quân … có khác gì , những quân nhân tác chiến… mỗi ngày cũng trên 35 ký trên lưng, mang nặng như < lạc đà> - lội hết cánh rừng này đến con suối nọ….
Khi khinh binh chạm địch phía trước… tất cả đại đội - phải cảnh giác phòng thủ…. nằm đóng quân ở gốc suối ven đèo cũng vậy- DDT nằm ở đâu! Cũng bắt y tá nằm cách đó chừng 5 mét- đụng trận … hay bị tấn công… cũng cầm súng bắn trả… để giành sự sống… chúng tôi là như vậy…
Suốt từ những năm tháng - cuộc chiến leo thang và khốc liệt-từ 1968 đến 1975
Y Tá đại đội chúng tôi cũng chết nhiều và thương tật cũng nhiều…
(tản mạn quá khứ)
Năm 1972- sau trận giải tỏa Bình Long-An Lộc
Y Tá TĐ5ND chết 8 người bị thương 4 người… ngày ra Mỹ Chánh để bổ sung đơn vị … chuẩn bị tái chiếm Cổ Thành Quãng Trị- BS Nguyễn Hữu Tâm (Tâm lùn)- mượn chiếc xe Dooge của TĐ5ND- chở tôi ra -cc Hiệp Khánh ( cs 17) để nhận Tân binh - bổ sung-
BV HQ/TĐQY đang ở đây- sau khi trình diện, BS Vũ Khắc Niệm ( chắc lúc đó - mới giữ chức vụ TĐT/TĐQY/ND) BS Tâm hỏi tôi -xin bao nhiêu y tá Anh? Tôi trả lời : dạ 14 người bs!
Bs Niệm nói ngay : 8 người thôi- còn chừa cho các TĐ khác nữa!
Sau khi Hàn huyên với bs Tâm xong - BS Niệm chở BS Tâm về BCH /TĐ5ND ở Mỹ Chánh và thăm TĐT/TĐ5ND là Tr/tá Nguyễn Chí Hiếu (hai ông này là bạn - chắc hồi ở
TĐ8ND)
Quý vị biết không ? Ngày vào tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị- tôi vẫn đi Y Tá DD /54 (lúc đó mới vinh thăng Tr/sĩ - vì mặt trận An-Lộc mỗi người thăng một cấp)- nhưng trả giá cũng không rẽ (bị thương hai lần - không đi tản được)
1- bị trái hỏa tiễn 107 tại ngã ba Xa Cam) chấn thương ngực - mãnh pháo kích vào chân p)
2- bị trái - the-leiy (hai y Tá phụ - Tỷ và Chiêm nằm cùng hầm chết - tôi bị chấn thương ngực nặng….
( ngày vào An Lộc- trên quốc lộ 13- hai y tá phụ bị thương- Trương Văn Nghề- và Phạm Đức Thắng bị thương)
Cuộc đời có gì bình an- và vui vẻ đâu? Thế mà cứ lao đầu vào cuộc chiến…( chưa kể- đã từng bị thương 4 lần trước đó- nặng nhất là trận Vàm Cỏ Đông- Tây Ninh- 1969)
Lúc đó - tôi cũng < có quyền xin về> các DDQY hoặc BCH / TĐ làm gì đó cũng được… để được ăn cơm nóng… khỏi phải ăn < canh trời> hay gian khổ - nguy hiểm đến tánh mạng… tại sao lại không nhĩ ???
Mãi đến năm 1974… chẳng qua <tuổi trẻ> có lầm lỗi với BS Nguyễn Minh Đức
(gần đây đã xin lỗi- BS Đức hiện ở CND)
Cũng xuề xoà: nếu em không có bản tính đó… thì không phải là người lính ND ( tôi nhớ mãi lời này của BS Đức)
Rồi về Hiệp Khánh - làm Phòng nhận bệnh HQ - rồi ra CC Non Nước Cũng Phòng Nhận Bệnh Hành Quân - rồi vào Giử chức vụ Y tá trưởng Liên Đội 3 Đa Năng (mới thành lập)
- rồi cuối năm 1974 về DD3QY ( BS Lê Minh Tâm( Tâm Cao) DDT/DD3QY- bS Nguyễn Đức Mạnh DDP…
Bây giờ nghĩ và nhớ lại….
Tự thương cho bản thân - thương cho những thằng bạn cùng khoá…. Những thằng đàn em có hoàn cảnh như mình… tại sao những ngày 20 mấy tháng 4… từ SĐND qua sân bay TSN gần quá và mình có điều kiện dể dàng quá … mà lại không nghĩ đến…
Bs Mạnh có còn nhớ những ngày đó không???
Tối ngày cứ - ăn nhậu- say xĩn…. để rồi cuối cùng - phải tứ tán …. Như rắn mất đầu….
Lúc còn trong quân đội- mỗi lần có việc gì < bất mãn> thường nhủ câu:
< Đời nhà Binh- Như tình nhà thổ >
Còn bây giờ chỉ trách : <Vận nước- mệnh trời>
Một đêm khó ngủ
Người lính già - 3053
Sunday, March 24, 2019
Từ đường mòn Hồ Chí Minh đến T.P. Hồ Chí Minh - Tôn Nữ Hoàng Hoa
Những
người cầm bút viết về chiến tranh VN của cộng sản Việt Nam ít ai dám đề
cập nhiều về con đường mòn Hồ Chí Minh. Họ chỉ cắm đầu cắm cổ viết những
bài ca ngợi anh hùng Trường Sơn hay những bài hát khích lệ người dân đi
vào cõi chết "Sinh Bắc Tử Nam".. Nghe lời ca Trường Sơn Đông Trường Sơn
Tây của Việt Cộng như thúc dục dân Bắc đi vào sử sách anh hùng nhưng
thật ra Đường Mòn Hồ Chí Minh là mồ chôn triệu sinh linh của dân Bắc
Việt chết như mơ chết không hề biết mình chết dưới những làn mưa bom
trung hoà của Mỹ.
Đường mòn
Hồ Chí Minh ban đầu chỉ là một con đường dùng để liên lạc của Việt Minh
xuyên Trường Sơn theo trục Nam-Bắc thuộc địa phận Liên khu 5 gồm các
tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú yên lên đến khu Bình Trị
Thiên gồm các tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế.
Người ta
kể rằng một sĩ quan Nhật trong thời đệ nhị thế chiến tên Ishitako với
cấp bực Đại tá đã trốn ở lại với việt minh và không trở về Nhật vào thời
gian 1945, 1946 và trở thành Huấn Luyện viên của việt minh.
Ông học tiếng Việt, lấy vợ người Việt.
Người ta
cho rằng mục đích của đại tá Ishitako khi ở lại Việt Nam là do lệnh của
đảng Hắc Long. Một đảng bí mật của Nhật Bản hoạt động về chính trị và
tình báo.. Nhiệm vụ của Ishitako và một số người Nhật khác là bảo vệ kho
vàng chôn cất trong dãy Trường Sơn mà Nhật đã cướp được của Đông Nam Á.
Mượn cớ giúp đỡ việt minh nhưng thực chất đại tá Ishitako và một số
quân nhân Nhật khác không phải ở lại để giúp việt minh.
Khi chiến
tranh Pháp-Việt Minh khởi sự cuối năm 1946 thì năm 1947 Đại tá Ishitako
đã đích thân mở đường mòn giao liên để tránh máy bay Pháp oanh tạc, xạ
kích. Đường mòn này lúc đó có tên là Bù Gia Mập trong suốt thời gian
kháng chiến chống Pháp. Sau đó Việt Minh gọi là đường Trường Sơn. Đến
khi Mỹ tham dự vào cuộc chiến VN, Mỹ đã đặt con đường này là đường mòn
Hồ Chí Minh bởi lẽ con đường này hoàn toàn bí mật nhiều chằng chịt và
thường bị cỏ mọc khuất cả lối đi.
Sau năm
1960 Hồ Chí Minh lấy lệnh Nga sô mở chiến tranh với Nam Việt Nam để thực
hiện mộng bá chủ hoàn cầu của Nga sô . VC đã cho đoàn Công Binh 559 mở
rộng với nhiều ngõ ngách khác nhau để chuyển quân vào Nam VN.
Cuộc Nam
Tiến của cộng sản vào thập niên 1960 và 1970 đã trở thành con đường một
chiều cho những đoàn quân khổng lồ "sinh Bắc tử Nam" của Cộng sản Bắc
Việt. Tổng số những con đường chằng chịt trên dãy Trường sơn và Hạ Lào
dài 1500 cây số.
Năm 1963,
người ta ước lượng cộng quân Bắc Việt cứ mỗi tháng chuyển 20 ngàn quân
cùng với hàng chục ngàn dân công tải đạn và vũ khí đi qua đoạn đường
Trường sơn mỗi ngày. Đến 1965 trở đi, con số dân công bảo trì đường mòn
Hồ Chí Minh lên đến nửa triệu người.
Ngày 21
tháng 1 năm 1968 báo Washington Post đã tiết lộ rằng một hàng rào điện
tử trị giá 750 triệu mỹ kim được thiết lập để ghi nhận sự chuyển quân
của cộng quân Bắc Việt qua Lào theo đường mòn Hồ Chí Minh.
Nói như
vậy thì Mỹ đã biết hết mọi sinh hoạt trong đường mòn Hồ Chí Minh nhưng
tại sao Mỹ không cắt đứt đường mòn ấy mà lại tiếp tục ghi nhận sự chuyển
quân của Bắc Việt để làm gì?
Có lẽ Mỹ không cắt bỏ đường mòn mà muốn
cho Bắc Cộng cứ tiếp tục chuyển quân vào Nam thật nhiều và Mỹ sẽ sẽ lừa
quân việt cộng vào những lòng chảo vùng hạ Lào và thả bom trung hoà
xuống giết hết. Đó là con đường mòn mang tên Hồ Chí Minh. Bây giờ chắc
chắn nơi đây đã trở thanh mồ chôn của triệu triệu thanh niên Bắc Việt đã
trở thành những oan hồn vất vưởng không biết đang ở dương gian hay đã
chết.
Cho đến năm 1972 Cộng quân kiệt quệ, hết quân, hết người lớn tuổi chiến trường chỉ còn lại trẻ em 12, 13 tuổi.
Mồ chôn
của thanh niên miền Bắc có thể lên cả hằng triệu người khi Hồ Chí Minh
ham tiến công cho Nga Sô đã chôn cả một thế hệ tuổi trẻ trên con đường
mòn mang tên già Hồ.
Tháng 4/
1975 bắng bạo lực và tuyên truyền Việt Cộng đã thực hiện giấc mơ Nam
Tiến xâm lăng Nam Việt Nam bất chấp liêm sỉ với quốc tế khi đã ký vào
hiệp định Ba Lê.
Khi vc chiếm Nam Việt Nam thành phố Saigon bị bức tử phài mang tên xác Hồ và đã
gây ra trên triệu người miền Nam bỏ thây trên góc rừng, đáy biển vì
không thể chấp nhận chủ nghĩa cộng sản. Từ góc núi thâm sâu hay trên đèo
heo hút gió Quân Cán Chính VNCH đã bị Hà nội hãm hại trong những trại
tù, trên chốn hoang vu giá lạnh. Cả nước ngậm ngùi chít khăn tang trong
khi vc vẫn ác độc thi hành một chế độ hà khắc bạo hành.
Năm 1945
trong trận thế chiến thứ hai. Nhật Bản cũng đã thực hiện giấc mộng bá
chủ hoàn cầu của mình nhưng Nhật Bản dùng xương máu của dân tộc Nhật để
xây đắp mộng bá chủ hoàn cầu. Còn Hồ Chí Minh thì dùng xương máu của dân
tộc Việt Nam để đi xây mộng bá chủ hoàn cầu cho Nga Sô. Từ đó người dân
đã nhận thức ra sự lợi dụng người dân trong hai cuộc chiến nhưng rốt
cuộc những danh từ độc lập, tự do, dân chủ mà Hồ Chí Minh trong suốt 2
cuộc chiến đã không đạt được. Sự giác ngộ đó, người dân đã bắt đầu một
cuộc đề kháng trên phương pháp bất hợp tác và cũng chính sự bất hợp tác
ấy đã đưa đến một tình trạng bế tắc trên mọi lãnh vực của nhà nước việt
cộng.
Năm
1989 cả khối cộng sản ở Đông Âu sụp đổ. Trung cộng còn lại uốn nắn theo
thời thế để sống còn. Trong lúc cộng sản VN phải đưa ra kế hoạch Đổi
Mới hay nói đúng ra là một sự "Cởi trói" để cứu đảng và dân VN lúc đó
cũng nhờ vào cái ma mãnh tráo trở này của vc để có thể ăn được
bát cơm không còn trộn bo bo, khoai sắn....
Từ cái
Đổi Mới đó mấy ông răng nanh mã tấu mới có cơ hội nhìn ra bên ngoài mới
thấy mình toàn là người rừng rú. Chúng ham muốn đi vào những xa lộ văn
minh nhưng với lối sống rừng rú giết người như những mãnh thú trong rừng
đã làm thế giới kinh tởm. Chúng mới chơi trò "cởi trói" và mời những
khúc ruột ngàn dặm mà Phạm Văn Đồng đã hơn một lần gọi cái khúc ruột
ngàn dặm này là thành phần đĩ điếm về thăm quê hương . Quê hương là chùm
khế ngọt.
Khi bọn
vc nhìn ra cái Xã Hội CHủ Nghĩa là chỉ có việc sắp hàng suốt đời thì
chúng không bao giờ có cơ hợi thụ hưởng giàu sang. Khi những con mãnh
thú muốn xuống thành phố chúng phải dùng Kinh Tế Thị Trường . Kinh tế
thị trường là một mậu dịch tự do nhưng những con mãnh thú vc tuy muốn bỏ
rừng hoang những vẫn thích quyền lực. Vì vậy chúng đẻ ra cái kinh tế
thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Xã hội chủ nghĩa là hệ quả của
lý thuyết Cộng sản tức là không có tự do dân chủ . vậy cái kinh tế thị
trường định hướng xã hội chủ nghĩa của vc là một trò mánh mung để lừa
bịp cả thế giới.
Những tài
phiệt muốn vào vơ vét tài nguyên ở VN là bây giờ của chúng là những con
buôn tài phiệt. Chúng chỉ có mục đích duy nhất là lợi nhuận . Đất nước
VN đã nghèo xơ xác. Khi vc mở cửa cho Tây Phương vào thì lại càng xác xơ
hơn.
Từ ngày
Saigon mang tên xác Hồ Chí Minh thì cái xã hội ấy chỉ còn lại ý niệm căm
thù và bạo lực ngay trong những lớp học hay qua những sinh hoạt tương
giao. Một xã hội bao trùm niềm hoan lạc trên sự đau khổ của nhân dân.
Dối trá và thủ đoạn đã được đề cao trong trí tuệ để đưa đến hành động.
Hành động cướp tài sản của nhân dân miền Nam hoan lạc trên sự đau khổ
của người dân, chính là hành động của Bộ chính Trị đảng csVN và thành
phố mang tên tội đồ Hồ Chí Minh.
Cái
tồi tệ nhất của vc đã khiến cho lòng người chia rẽ và xã hội đã thác loạn bất nhân tâm.
Cái tên
Hồ Chí Minh mà bọn vc bắt Dân tộc ta tôn thờ là một hình dung của một xã
hội hỗn loạn. Hỗn loạn và nghịch lý ngay dưới cái cụm từ KINH TẾ THỊ
TRƯỜNG ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA, có nghĩa là vùa làm kinh tế thị
trường mà lại vừa theo đuổi chủ nghĩa Mác-Lê. Tại sao? vì chủ nghĩa
Mác-Lê là sự phủ nhận quyền tự do kinh doanh và kinh tế thị trường.
Chính vì vậy mà kinh tế thị trường tại Việt Nam đã làm cho bộ máy nhà
nước cs yếu đi nhiều trước một xã hội dân sự càng ngày càng mạnh thêm.
Nói như
vậy để thấy rằng: người dân VN ngày nào còn đeo đẳng cái tên Hồ Chí Minh
thì không bao giờ có bình minh trong cuộc sống và đời người dân sẽ mãi
mãi tăm tối như đất thiếu ánh sáng mặt trời.
Tôn Nữ Hoàng Hoa
Friday, October 30, 2015
Xuyên đường rừng bằng đường mòn HCM qua Lào, Cam Bốt và Việt Nam bằng xe gắn máy
ĐƯỜNG
MÒN HCM
Giới thiệu chuyến đi của tác giả
Được xây dựng, xử dụng trong thời gian 1959 – 1975,
đường mòn HCM trải dài 12000 (ngàn) dặm xuyên qua những cánh rừng núi Việt Nam,
Lào và Cambodia. Được xem như một công trình vĩ đại nhất của Công Binh (quân đội)
trong lịch sử, con đường là kết hợp giữa trí sáng tạo và sự quyết tâm bằng máu,
phương tiện để Bắc Việt nuôi dưỡng, chiến đấu trận chiến chống lại Miền Nam được
người Hoa Kỳ yểm trợ. Không có đường mòn HCM, có thể sẽ không có chiến tranh,
thực ra người Hoa Kỳ biết rất rõ về con đường. Trong tám năm ròng rã tìm cách
phá hoại, Hoa Kỳ đã thực hiện 580,000 phi vụ, thả hơn 2 triệu tấn bom xuống một
phần đường mòn HCM nằm trên quốc gia trung lập Lào, ngoài ra còn thả thuốc khai
quang phá rừng. Đã có lần Tổng Thống Nixon có ý định xử dụng vũ khí nguyên tử.
Trong khi có nhiều du khách đi du lịch trên những nhánh
của hệ thống đường mòn HCM giữa Saigon và Hà Nội, chỉ có một số rất ít dám băng
qua dẫy Trường Sơn qua nước Lào. Càng ít hơn khi đi trên con đường về hướng đông
sang đất Cambodia. Cô Antonia muốn thực hiện cả hai chuyến. Không như hàng trăm
ngàn người miền Bắc lội bộ, đi xe hoặc làm việc trên con đường trong hai thập
niên 60, 70, cô ta không lo những qủa bom từ trên trời rơi xuống hàng ngày, nhưng
phải cẩn thận tránh những qủa bom chưa nổ, đề phòng bệnh sốt rét, thương hàn cũng
như những con vắt ở trong rừng.
Lái chiếc xe Honda cũ đã 25 năm tên là con Báo Hồng,
từ Hà Nội thủ đô của nước Việt Nam đi về hướng nam, xuyên qua những khu vực hẻo
lánh miền Đông Nam Á châu. Đó là một chuyến đi ngoạn mục, chiến đấu với điạ hình,
điạ thế khó khăn, đôi khi xuống tinh thần, sợ hãi, có lúc vui khi gặp những vị
trưởng làng (tù trưởng sắc dân thiểu số), hoặc những người khai thác gỗ rừng bất
hợp pháp.
Đi một mình
Trong chương mở đầu tác phẩm, Antonia chia sẻ những điều
suy nghĩ và sự lo sợ về chuyến đi sắp đến khi cô chuẩn bị cho chuyến đi một mình
từ Hà Nội.
Tôi thức giấc khi những tia sáng bình minh chiếu qua
lớp rèm che cửa sổ khách sạn. Việt Nam dậy sớm và đường phố bên ngoài đã tấp nập
tiếng ồn ào xe cộ, tiếng người quét dọn. Khó có thể hình dung, trong vài giờ nữa,
tôi sẽ hòa mình vào làn sóng xe cộ, xuôi về hướng nam. Nhưng tôi đã làm, lái xe
uốn theo những khúc quanh co của con đường. Không quay trở lại.
Mặc dầu với những lo âu, nhưng tôi đã nhất quyết làm
một mình. Tôi đã đi nhiều nơi ở Ấn Độ trong những năm đầu lứa tuổi hai mươi, tất
cả những chuyến du hành đó đều đi chung với bạn. Năm 2006, người bạn thân Jo cùng
với tôi lái chiếc Tuk Tuk của Thái Lan, phá kỷ lục, 12, 561 dặm từ Bangkok đi
Brighton. Ngoại trừ một lần thay đổi ở Yekaterinburg vì tiếng ngáy ngủ của Jo,
chúng tôi chia nhiệm vụ lái xe, và những trách nhiệm khác, chia sẽ những chuyện
buồn vui. Rồi chuyến đi thăm Biển Đen (Black Sea) cùng với Marley, nơi mà tôi rơi
xuống vị trí phụ thuộc của phái nữ. Dù sao chúng tôi cũng đã đi qua sáu quốc
gia. Qua năm sau, trong một chuyến đi băng giá theo lộ trình xưa Ural lên vùng
bắc cực của nước Nga, tôi có thêm hai ông bạn can đảm, một người là diễn viên sân
khấu, người kia là chuyên viên cơ khí. Trong những chuyến du hành khác, tôi thường
có thêm chuyên viên thâu băng video (cho đài truyền hình), người thông ngôn, tài
xế, y tá, … Đi cả đoàn người ít nguy hiểm hơn.
Người bán bảo hiểm cho tôi đã áy náy nói rằng “Sẽ dễ
dàng hơn nếu tôi thay đổi chương trình, có thêm người bạn đồng hành”. Đi du hành
thám hiểm một mình bằng xe gắn máy (Honda) là cơn ác mộng cho công ty bán bảo
hiểm. Không phải chỉ riêng vấn đề tai nạn dễ xẩy ra hơn, lỡ gặp chuyện khó khăn
giữa đường thì tính sao? Có thêm người, vẫn có thể chạy đi tìm người cứu giúp.
Chỉ một thân một mình, lỡ bị sái chân, đau đầu, không có ai giúp đỡ.
Những chuyện rủi ro không làm tôi ngại, tôi muốn chứng
minh khả năng của mình bằng thể lực, bằng cảm xúc. Tôi có thể sửa được chiếc xe
gắn máy nếu bị ngưng lại giữa giòng suối cạn? Tôi ngủ trên một chiếc võng giữa
cánh rừng già được không? Tôi sẽ tính sao khi đến một làng Thượng hẻo lánh một
thân một mình? Trường hợp gặp đám cướp giữa đường?
Trước đó khoảng một tháng, tôi đang ngôi uống trà
trong một buổi phỏng vấn trên đài truyền hình ở Tanzania (Phi châu), bỗng liếc
thấy một con vật gì mầu đỏ vàng đang bò trên vai. Tôi hét to rồi nhẩy bật lên làm
cho tách trà rơi xuống đất. Sau đó vài giây, chuyên viên thâu hình cho biết, đó
là con “cánh cam” vô hại. Ông ta thốt lên “Chúa Jesus! Cô định đi Việt Nam
trong vài tuần sắp tới?”, rồi cười ha hả.
Một lần khác, trên đường đi Briston, Marley hỏi tôi,
“Cô tính sao về chuyện sửa xe gắn máy?” “Tôi sẽ mua cuốn Cẩm Nang xe Gắn Máy
cho người… lơ tơ mơ”. Anh ta trả lời “Tôi nghĩ có lẽ hơi ‘cao cấp’ cho cô”.
Đã có lần lái xe gắn máy, tôi không trông thấy một
xe hơi chạy ra từ một con đường nhỏ bên tay phải. Lần đó làm cho tôi hú hồn, nhói
tim. “Chúa ơi! Nghĩ đến chuyện lái xe gắn máy ở Việt Nam là một điều hãi hùng”
Tôi không thể sống một cách lặng lẽ, êm thấm như những
người đàn bà khác, lệ thuộc vào người đàn ông, ngay cả việc thay bóng đèn. Nếu
tôi lúc nào cũng đi cùng người khác, tôi sẽ không bao giờ phải đối đầu với sự yếu
ớt của chính mình. Sẽ có lúc chia sẻ với người bạn đồng hành như Marley, nhưng
có lúc phải thực hiện một mình.
Tôi ăn điểm tâm nhanh chóng, có quả banh nhỏ đang lăn
lộn trong bụng tôi về sự lo âu. Tôi dọn dẹp phòng khách sạn rồi chất đồ lên chiếc
xe gắn máy. Hành lý của tôi thật ít ỏi, gọn gàng, phải lấy xuống, chất lên hàng
ngày nên chỉ mang theo những vật dụng cần thiết. Đi du hành, đem theo đồ đạc
nhiều, lỉnh kỉnh là điều không nên. Chiếc xe gắn máy cũng vậy, rẻ tiền, đơn giản,
tôi không muốn đến một ngôi làng hẻo lánh trên một chiếc xe bóng láng, đắt tiền.
“Đồ nghề” của tôi gồm có hai túi treo hai bên nệm xe (yên xe), mua đấu giá trên
mạng eBay giá 20 pounds (Bảng Anh). Một thùng như thùng đựng bánh Pizza giao hàng
phiá sau và một hộp nhỏ đựng đồ đàn bà phía trước. Thùng nhỏ phiá trước chứa những
vật dụng quan trọng như máy vi tính (laptop), điạ bàn, bản đồ, máy chụp ảnh và
giấy tờ như bằng lái xe quốc tế, giấy tờ xe, passport và Visa. Thùng nhỏ này được
gắn lên xe ở Hà Nội vào phút chút do ông bạn tên Cường tặng. Một trong hai túi
trêo bên hông xe, chứa hai quần jean, áo dài tay, và những bộ quần áo thường khác.
Túi bên kia đựng đôi giầy, túi cứu thương, bong bóng (cho trẻ con), máy sạc điện
bằng năng lượng mặt trời, võng, nước uống.
Trang phục bên ngoài, sợi giây thắt lưng lớn có ngăn
dấu tiền, thẻ tín dụng. Trong túi quần có ít tiền điạ phương, điện thoại di động
và một máy định hướng (GPS) cầm tay, một quyển cẩm nang những câu thường dùng
tiếng điạ phương. Tôi còn dấu tiền ở bốn chỗ khác, trong thùng sau xe, trong
xe, đề phòng trường hợp khẩn cấp.
Tôi chào từ giã nhân viên khách sạn, đội nón bảo hiểm,
rồi lên đường.
vđh
How to tackle the Ho Chi Minh Trail by motorcycle
10th May 2014
Ants Bolingbroke-Kent gives hard-won advice on riding the Ho Chi Minh Trail... without the tribulations
In the spring of 2013 I saddled up and set off from Hanoi on a
rip-roaring motorcycle ride down the remnants of the legendary Ho Chi
Minh Trail. Riding alone on an aging, pink Honda Cub known as the Pink
Panther I spent the next two months following what remained of the web
of roads, tracks and footpaths that had once been the fulcrum of the
Vietnam War; the means by which Ho’s communist north had funnelled men
and machines to fight – and beat – the American-backed south. Formerly a
12,000 mile labyrinth that spread through Vietnam, Laos and Cambodia,
today the Trail is fast being swallowed by time, nature and development:
I wanted to explore it before it was too late. A trip down the Trail, whether it be just in Vietnam, or in all three countries, is a fantastic way to get off the Birkenstock-beaten tourist track, see parts of Indochina that few foreigners reach and gain an insight into the region’s cataclysmic 20th century history.
Here are my top tips for those tempted to ride the Trail themselves.
1. Choose your route
The Ho Chi Minh Trail wasn’t a single entity: rather it was an ever-mutating skein of roads, tracks, footpaths, bicycle tracks, elephant paths and waterways spreading from Hanoi to Saigon, through the eastern flanks of Laos and Cambodia. Built between 1959 and 1975, at its peak it measured a staggering 12,000 miles, but today much of the Trail has vanished under tarmac, mines and development, or simply been reclaimed by the dense jungle it was hewn through. Yet for those who wish to find it, much of the Trail does remain – some of it as tarmac highways, some as rutted jungle tracks still littered with UXO, rusted tanks and gaping bomb craters.In the last 15 years a brand new highway, The Ho Chi Minh Highway, has been built over old Trail routes between Hanoi and Saigon. If you want the easy option and are a novice biker then this is the option for you, since you can ride the 1,000 miles without ever leaving tarmac or Vietnam.
If you want a tougher, more authentic Trail experience then follow one of the old Trail routes over the Annamite mountains into Laos. For the Full Monty, add Cambodia to your trip. Don’t even think about exploring the Trail in Laos without using Laos GPS Map. For Cambodia and Vietnam, you can get away with using a regular map or a local data SIM in your smartphone.
2. Guided or solo?
Riding the Trail has become big business in Vietnam and there are numerous tour companies and bike hire outfits who can provide both bikes and guides. If you want to go as part of a group look no further than the excellent Hanoi-based Explore Indochina. If you want to just hire a bike and go it alone, contact the lovely Cuong at Cuong’s Motorbike Adventure in Hanoi. In Laos, Jim at Remote Asia in Vientiane does both bike hire and guided rides.The choice of whether to take a guide, go in a group or go alone is a very personal one. It depends on your level of bike experience and what sort of holiday or adventure you want.
3. Which motorcycle?
Is this the first time you’ve wrapped your thighs around a throbbing 125-cc engine or could you ride the Paris-Dakar Rally blindfold? If you’re a complete novice it’s probably not the best idea to hire a 400-cc Honda dirt bike and go it alone dressed in shorts and a string vest. Likewise, if you’ve got a garage full of KTMs at home you’re not going to be content dawdling along on a Honda Cub. Work out your vague route, see how much tarmac or dirt is involved and then talk to your bike provider to see which motorcycle best suits your needs.Since I’m useless at mechanics and was travelling alone through extremely remote regions I wanted a steed that was idiot-proof, indestructible and easy to fix, hence the Honda Cub suited me perfectly. As it turned out, 25-year old Cubs aren't quite so indestructible when faced with the mud and mountains of south-eastern Laos.
4. Don’t go in the rainy season
During the Vietnam War, Dong Sy Nguyen, the North Vietnamese commander of the Trail, wrote: ‘We have two opponents. One, the enemy: two, the harsh weather conditions.’ Between April and October the monsoon created havoc, destroying bridges and burying miles of roads under landslides.The same applies today so if you can avoid it, make sure you go in the more clement months of October to April.
5. Think about your kit
There’s not a lot of room on a motorcycle so plan what you’re going to stuff into those panniers carefully. Are you going to navigate with maps, the stars, a smartphone and local data SIM cards, an Android tablet loaded with Oryx maps or a small handheld GPS? What about things like a medical kit, simple tool kit and spare parts for the bike? What motorcycle gear are you going to wear and where are you going to buy/hire it from? What sort of panniers will you use and will you hire or buy them?As I was travelling alone on a very small bike my choice of kit was vital and I thought hard about every single item I took, down to dry bags, solar chargers, a spare throttle cable and emergency food supplies.
Be careful of wandering off the track, particularly in the remoter regions of Laos: you never know where a tennis-ball sized cluster bomb could be lurking in the undergrowth. I had a very near miss myself.
To find out more about this problem see the Mines Advisory Group’s website, or visit one of their centres in Laos or Vietnam.
For the first time in my life I felt that death was a possibility; a stupid, pointless, lonely death on the aptly named Mondulkiri Death Highway.' The Ho Chi Minh Trail is one of the greatest feats of military engineering in history. But since the end of the Vietnam War much of this vast transport network has been reclaimed by jungle, while remaining sections are littered with a deadly legacy of unexploded bombs. For Antonia, a veteran of ridiculous adventures in unfeasible vehicles, the chance to explore the Trail before it's lost forever was a personal challenge she couldn't ignore - yet it would sometimes be a terrifying journey. Setting out from Hanoi on an ageing Honda Cub, she spent the next two months riding 2000 miles through the mountains and jungles of Vietnam, Laos and Cambodia. Battling inhospitable terrain and multiple breakdowns, her experiences ranged from the touching to the hilarious, meeting former American fighter pilots, tribal chiefs, illegal loggers and bomb disposal experts. The story of her brave journey is thrilling and poignant: a unique insight into a little known face of Southeast Asia.
Cô gái Anh khám phá đường mòn Hồ Chí Minh bom đạn
Antonia trên chiếc xe Honda Cup màu hồng cùng băng qua nhiều chặn nguy hiểm trên đường mòn Hồ Chí Minh.
Antonia Bolingbroke-Kent, một nhà văn người Anh, chuyên viết sách về
du lịch đã chia sẻ lý do tại sao cô quyết định đi một mình trên
một trong những con đường mòn nguy hiểm nhất thế giới. Và chỉ với phương
tiện duy nhất là một chiếc Honda Cub bé nhỏ, cô gọi nó là “con báo hồng
- Pink Panther" khi “nó hữu dụng hơn cả sự mong đợi”.

Antonia trên chiếc xe Honda Cup màu hồng cùng băng qua nhiều chặn nguy hiểm trên đường mòn Hồ Chí Minh.

Trang bìa cuốn sách Antonia viết về chuyến đi
Với váy ngắn, túi xách thời trang và đôi giày cao gót, Antonia sẽ là mẫu phụ nữ mà bạn muốn nói chuyện và theo đuổi. Nhưng cô không dám mang theo những thứ đó trong một chuyến đi đường dài.
Nếu bạn cho rằng Antonia sẽ không thể xử lý được các khó khăn, nguy hiểm trên đường thì bạn đã lầm. Cô ấy bỏ đôi giày cao gót và mang vào đôi ủng, thứ giúp cô đối phó được với bùn lầy và bụi bẩn trên đường.
Antonia và chiếc xe Honda Cup - Pink Panther được mọi người biết đến sau chuyến hành trình trên đường mòn Hồ Chí Minh xuyên qua 3 nước Việt Nam, Lào và Campuchia năm 2013.
Con đường mòn này đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc chiến tranh Việt Nam vào những năm 1960. Đó là một con đường trọng yếu nối từ miền Bắc đi xuyên qua Lào và Campuchia trước khi đến miền Nam. Nó được sử dụng để cung cấp nhân lực và vũ khí cho Cộng Sản Bắc Việt tiến chiếm miền Nam Việt Nam Con đường mòn được thiết kế với nhiều nhánh rẽ phức tạp đâm sâu vào niều tỉnh lỵ của miền Nam.

Antonia vượt sông trên một chiếc thuyền nhỏ trong chuyến đi
Sau chuyến đi đó, cô đã xuất bản cuốn sách với tựa đề “A Short Ride In The Jungle: The Ho Chi Minh Trail By Motorcycle” – “Một chuyến đi ngắn trong rừng: xuyên qua đường mòn Hồ Chí Minh bằng xe gắn máy”.
Đây không phải là lần đầu tiên, nhà văn kiêm nhà sản xuất truyền hình 36 tuổi, băng qua những con đường đầy những vật liệu nổ còn sót lại từ thời chiến tranh như: bom, mìn, đạn pháo. Cách đó vài năm, cô đã từng tham gia đoàn làm phim của BBC về “Những con đường nguy hiểm nhất thế giới”. Nhưng trong chuyến đi đó có bác sỹ, người phiên dịch, quay phim chuyên nghiệp và phương tiện trợ giúp rất đầy đủ.
Chuyến đi đó không đủ cho Antonia. Cô đã viết trong cuốn sách "Tôi muốn trở lại đường mòn, để khám phá các phần còn lại của con đường đã từng được coi là nguy hiểm nhất thế giới... Thời gian này, tôi muốn làm điều đó mà không có sự trợ giúp nào của nhân viên y tế, phiên dịch, xe jeep và tài xế. Lần này tôi muốn làm một mình ".
Trên con đường mòn Hồ Chí Minh, cô đã gặp vô số các quả bom, mìn, đạn pháo còn sót lại. Cô nói: "Tôi đã nghe kể về rất nhiều câu chuyện buồn. Hàng năm vẫn có hàng trăm người chết vì những quả bom đã được thả xuống cách đây 50 năm”.

Cô cũng bày tỏ sự thất vọng của mình về việc chính phủ Mỹ đã không làm đủ mạnh để loại bỏ tất cả các vật liệu chưa nổ còn sót lại từ thời chiến tranh.
"Đã có 20.000 người thiệt mạng hoặc bị thương bởi UXO tại Lào tính từ năm 1975. Như thế có nghĩa là mỗi năm có khoảng 300 người chết ở Lào và con số này còn nhiều hơn nữa ở Việt Nam và Campuchia. Đó là một trò hề thực sự. Ngân sách quốc phòng hàng năm của Mỹ là hàng trăm tỷ đô la. Tuy nhiên, họ chỉ dành khoảng một triệu đô la một năm tại Lào để rà phá bom mìn”, cô bày tỏ.
"Rất nhiều công việc đang được thực hiện bởi các tổ chức phi chính phủ và chính quyền địa phương, nhưng họ thiếu quá nhiều trang thiết bị để đối phó hiệu quả với một vấn đề như vậy. Việc rà phá bom mìn sẽ mất hàng chục năm. Nó là một công việc rất khó khăn và chậm chạp", Antonia than thở.
Trong cuốn sách cô cũng nói về những khó khăn khác mà cô gặp trên đường đi. Tuy nhiên Antonia cho biết: "Nói chung, mọi người trên thế giới đều đáng yêu và họ không ở đó để giết bạn mà là để giúp đỡ bạn!". Trong đoạn cuối của cuốn sách của mình, Antonia viết: "Tôi cảm thấy tôi mới chỉ chạm đến phần đỉnh của tảng băng trôi, tôi sẽ trở lại để tiếp tục khám phá các con đường mòn trước khi quá muộn”.
Vì vậy, cô thúc giục những người đang dự tính khám phá đường mòn nên thực hiện điều đó sớm. "Nếu bạn thích khám phá các con đường mòn và tất cả những câu chuyện phi thường xung quanh nó, đừng lãng phí một phút nào và hãy khám phá những gì còn lại bởi vì nó thực sự sẽ biến mất theo năm tháng", Antonia chia sẻ.
Antonia trên chiếc xe Honda Cup màu hồng cùng băng qua nhiều chặn nguy hiểm trên đường mòn Hồ Chí Minh.
Trang bìa cuốn sách Antonia viết về chuyến đi
Với váy ngắn, túi xách thời trang và đôi giày cao gót, Antonia sẽ là mẫu phụ nữ mà bạn muốn nói chuyện và theo đuổi. Nhưng cô không dám mang theo những thứ đó trong một chuyến đi đường dài.
Nếu bạn cho rằng Antonia sẽ không thể xử lý được các khó khăn, nguy hiểm trên đường thì bạn đã lầm. Cô ấy bỏ đôi giày cao gót và mang vào đôi ủng, thứ giúp cô đối phó được với bùn lầy và bụi bẩn trên đường.
Antonia và chiếc xe Honda Cup - Pink Panther được mọi người biết đến sau chuyến hành trình trên đường mòn Hồ Chí Minh xuyên qua 3 nước Việt Nam, Lào và Campuchia năm 2013.
Con đường mòn này đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc chiến tranh Việt Nam vào những năm 1960. Đó là một con đường trọng yếu nối từ miền Bắc đi xuyên qua Lào và Campuchia trước khi đến miền Nam. Nó được sử dụng để cung cấp nhân lực và vũ khí cho Cộng Sản Bắc Việt tiến chiếm miền Nam Việt Nam Con đường mòn được thiết kế với nhiều nhánh rẽ phức tạp đâm sâu vào niều tỉnh lỵ của miền Nam.
Antonia vượt sông trên một chiếc thuyền nhỏ trong chuyến đi
Sau chuyến đi đó, cô đã xuất bản cuốn sách với tựa đề “A Short Ride In The Jungle: The Ho Chi Minh Trail By Motorcycle” – “Một chuyến đi ngắn trong rừng: xuyên qua đường mòn Hồ Chí Minh bằng xe gắn máy”.
Đây không phải là lần đầu tiên, nhà văn kiêm nhà sản xuất truyền hình 36 tuổi, băng qua những con đường đầy những vật liệu nổ còn sót lại từ thời chiến tranh như: bom, mìn, đạn pháo. Cách đó vài năm, cô đã từng tham gia đoàn làm phim của BBC về “Những con đường nguy hiểm nhất thế giới”. Nhưng trong chuyến đi đó có bác sỹ, người phiên dịch, quay phim chuyên nghiệp và phương tiện trợ giúp rất đầy đủ.
Chuyến đi đó không đủ cho Antonia. Cô đã viết trong cuốn sách "Tôi muốn trở lại đường mòn, để khám phá các phần còn lại của con đường đã từng được coi là nguy hiểm nhất thế giới... Thời gian này, tôi muốn làm điều đó mà không có sự trợ giúp nào của nhân viên y tế, phiên dịch, xe jeep và tài xế. Lần này tôi muốn làm một mình ".
Trên con đường mòn Hồ Chí Minh, cô đã gặp vô số các quả bom, mìn, đạn pháo còn sót lại. Cô nói: "Tôi đã nghe kể về rất nhiều câu chuyện buồn. Hàng năm vẫn có hàng trăm người chết vì những quả bom đã được thả xuống cách đây 50 năm”.
Chiếc xe Honda Cup của Antonia dừng bên cạnh một chiếc xe tăng bị phá hủy từ thời chiến tranh
Cô cũng bày tỏ sự thất vọng của mình về việc chính phủ Mỹ đã không làm đủ mạnh để loại bỏ tất cả các vật liệu chưa nổ còn sót lại từ thời chiến tranh.
"Đã có 20.000 người thiệt mạng hoặc bị thương bởi UXO tại Lào tính từ năm 1975. Như thế có nghĩa là mỗi năm có khoảng 300 người chết ở Lào và con số này còn nhiều hơn nữa ở Việt Nam và Campuchia. Đó là một trò hề thực sự. Ngân sách quốc phòng hàng năm của Mỹ là hàng trăm tỷ đô la. Tuy nhiên, họ chỉ dành khoảng một triệu đô la một năm tại Lào để rà phá bom mìn”, cô bày tỏ.
"Rất nhiều công việc đang được thực hiện bởi các tổ chức phi chính phủ và chính quyền địa phương, nhưng họ thiếu quá nhiều trang thiết bị để đối phó hiệu quả với một vấn đề như vậy. Việc rà phá bom mìn sẽ mất hàng chục năm. Nó là một công việc rất khó khăn và chậm chạp", Antonia than thở.
Trong cuốn sách cô cũng nói về những khó khăn khác mà cô gặp trên đường đi. Tuy nhiên Antonia cho biết: "Nói chung, mọi người trên thế giới đều đáng yêu và họ không ở đó để giết bạn mà là để giúp đỡ bạn!". Trong đoạn cuối của cuốn sách của mình, Antonia viết: "Tôi cảm thấy tôi mới chỉ chạm đến phần đỉnh của tảng băng trôi, tôi sẽ trở lại để tiếp tục khám phá các con đường mòn trước khi quá muộn”.
Vì vậy, cô thúc giục những người đang dự tính khám phá đường mòn nên thực hiện điều đó sớm. "Nếu bạn thích khám phá các con đường mòn và tất cả những câu chuyện phi thường xung quanh nó, đừng lãng phí một phút nào và hãy khám phá những gì còn lại bởi vì nó thực sự sẽ biến mất theo năm tháng", Antonia chia sẻ.
Subscribe to:
Posts (Atom)







@oanhbuivan1725
4 days ago